Thứ bảy, ngày 07 tháng ba năm 2009

Sài Gòn 0 giờ


Đừng tưởng vào lúc 0h thì chỉ có tụi thanh niên ăn chơi lêu lỏng, xách xe rú ga đi “overnight” đâu nhé. Sài Gòn khuya đẹp hơn thế nhiều!

Trừ những dịp lễ tết hay khi đang là mùa bóng đá thì thường vào lúc 0h, mọi người đều ai đã ở nhà nấy. Chính vì vậy nên chẳng có khi nào người ta có dịp thấy Sài Gòn khuya là như thế nào.

Vào một tối…mất ngủ, kẻ hèn này bèn xách xe đạp, đạp lòng vòng những con đường mà ban ngày mình không có cơ hội để chạy với…tốc độ chậm như thế. Một mình thơ thẩn vậy mà hay. Khuya về, Sài Gòn mang một dáng vẻ khác hẳn. Không ồn ào, hối hả như ban ngày nhưng cũng không đến nỗi tịch mịch như ở thôn quê. Sài Gòn khuya với những quán cóc không tên. Sài Gòn khuya với những ngọn đèn soi sáng các con đường. Sài Gòn khuya với tiếng lách cách của hủ tiếu gõ, tiếng cọc cạch của những chiếc xe bán bánh bao, khoai mì dạo…Thỉnh thoảng chen vào giữa không gian im ắng của khuya Sài Gòn là tiếng của…mấy con chuột đang tranh nhau chí chóe chỗ mấy thùng rác. Chỗ mình nhiều chuột nhưng mà có nghe chúng kêu hồi nào đâu. Ừ thì…chắc là mớ âm thanh xô bồ của cuộc sống ban ngày đã lấn át đi cái tiếng kêu bé nhỏ của lũ chuột…

Dạo lòng vòng một hồi rồi ghé vào một quán cóc bên đường. Quán nhỏ. Người cũng ít. Đã khuya rồi mà!

Chủ quán là một phụ nữ trung niên với một đứa con trai. Chắc là hai mẹ con. Kêu tô hủ tiếu kèm theo một câu nói quen thuộc "làm nhanh nhanh ngen chị !". Ừ thì chỉ là quen miệng thôi chứ nếu…nửa tiếng sau mới có được tô hủ tiếu thì mình vẫn ngồi đấy. 2 phút sau, tô hủ tiếu đã nằm ngay ngắn trước mặt mình. Không đói nên ăn khá chậm. Thằng con trai đang phụ mẹ trông cũng cỡ tuổi mình. Bất chợt nhìn thấy cái túi xách treo chỗ hông xe hủ tiếu làm mình phì cười. Cái túi xách đó đích thực là của sinh viên chứ chẳng phải của ai khác. Mình cũng là sinh viên mà. Nhìn là nhận ra ngay "đồng nghiệp" của nhau. Định hỏi "đồng nghiệp" vài câu nhưng vừa có thêm mấy ông khách vào ngồi nên đành…lỡ dịp.

- Có hột vịt lộn không ? – một ông khách hỏi

- Dạ có ! Anh lấy mấy trứng ? – đứa con trai đáp

- Cho 3 trứng !

- Dạ, anh chờ chút…

Đứa con trai nhanh nhẹn đem ra 3 cái trứng vịt lộn, thêm một dĩa rau răm, 3 cái tách nhỏ và muỗng.

Mình cũng vừa ăn hết tô hủ tiếu, kêu tính tiền rồi ra về.

Đạp xe về tâm trạng khác hẳn. Thì ra con đường mà ban ngày mình vẫn "chạy hết tốc lực" khi khuya về lại đáng yêu đến thế. Ở đó có những âm thanh mà chúng ta đã quên khuấy đi sự có mặt của nó do cuộc sống bận rộn ban ngày. Ở đó có những người mẹ chắt chiu từng đồng để cho con ăn học. Và ở đó luôn có những người con bên cạnh mẹ mình, vừa chạy bàn vừa tranh thủ thời gian rảnh lật vội cuốn sách ra xem. Cả mẹ và con đều chung một ước mơ !

Khi đọc bài này có lẽ sẽ có bạn bảo là "sến vô bờ bến" nhưng nếu không tin những gì tôi viết trên đây thì vào một khuya nào đó, bạn thử dắt chiếc xe ra rồi đạp ra phố "sến" một lần xem sao. Biết đâu bạn sẽ bắt gặp thêm một hình ảnh: một thanh niên đầu đinh, quần lửng, áo thun đang cưỡi trên một chiếc xe đạp cà tàng. Là tôi đó!

Lê Trung Lộc

Cau hoi kho tra loi neu nhu ai chua tung trai wa!!

An co mot cau hoi neu mot ngay nao do cac ban nhan ra rang nguoi ban than ma cac ban tiep xuc 3 nam roi ma khong fai la ban cua ban ma la mot cai xac khong hon biet cu dong va biet noi. cam giac do se nhu the nao?
Chot mot chuyen xay ra lam cac ban nhan ra dieu do la mot su that that wa phu phang!
Mot nguoi ban cua minh da tung nhu vay nhu cai xac ma minh noi danh ban ay mot cai ban ay nhu choang vang ca than the va nuoc mat cu trao ra khong ngot duoc no cu ngat len tung con va ban ay noi neu co ai hoi tai sao ban ay khoc tai dau ah?
thi ban ay se tra loi la khong phai minh khoc tai minh dau ma minh khoc tai minh thuong cho ban minh linh hon cau ay da DIE cach day 3 nam ma minh khong he hay biet do la lan dau tien ban ay khoc khong fai vi chinh ban ay ma vi mot nguoi khac ban ay da tho lo nguoi bac va ong ban ay da chet ngung khi ho chet ban ay da khopng he khoc nhieu den nhu vay. Va cai luc ma cai xac do hoi ban ay co dau khong? sao vay? do ma khoc? thi ban ay them way lai ma noi rang:
"Nguoi la ai? tu dau toi? va ban ta bay gio dang o dau?"
Thay mat Tui xin noi: Bye bye nguoi ban than"

†/Neu gap ban trong tinh canh nay thi ban se xu ly ra sao?
Con trai và con gái


Con trai nhớ con gái
Giả vờ ngồi học bài
Nhưng hễ nhìn vào tập
Lại thấy dáng hình ai
Con gái nhớ con trai
Ngồi một mình bứt lá
Mẹ gọi cũng quên dạ
Mắt cứ nhìn đâu đâu
Con trai thường tự cao
Cho rằng mình chẳng nhớ
Nhưng tối nào cũng mớ
Gọi tên ngưởi ta hoài
Con gái trối rất tài
Nhớ ai đâu mà nhớ
Nhưng xem kìa mắc cỡ
Mặt đỏ bừng ngộ ghê
Sợ người ta chọc quê
Nên con trai con gái
Thà để nhớ nhân đôi

Trich Muc Tim bai cua thanh vien

Thứ tư, ngày 04 tháng ba năm 2009

Tôi sẽ chờ một vé đi tuổi thơ

Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ
Cho tôi về
... lại mái nhà quê nghe mưa rơi lộp độp
bước ra ngoài
khúc sông đỉa bám
khúc sông nước trong
khúc sông in tán dừa
chiều giông mưa nào
mùa hè mưa nào
con đường mưa nào
Tôi ở quê.

Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ
...về lại túp nhà khoảnh sân cô giáo cũ
cô giáo nuôi gà
gà chạy loanh quanh
ngang bữa học
lạch bạch vào nhà
oang oác...
nhốn nha và nhốn nháo


Trong sân lá reo chỉ muốn ngủ
cô gái già
dạy Toán
nào nào các con
học tiếp nào...


Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ
... tôi sẽ ngồi lại ghế đá sân trường năm cũ
mùa hè
hoa phượng đỏ rơi rơi
mùa hè
những dòng văn rơi rơi
trong quyển lưu bút hoa hoè
trong những nét chữ gà bới trâu gặm

Tôi nhất định nhớ
từng gương mặt quen
Tôi biết chứ
nhiều năm sau
gặp lại
thảy đều ngó lơ qua phía khác
hoặc giả :
Ủa, dạo này sao rồi?
dăm câu rồi lỉnh mất.




Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ
Tôi sẽ nói ông bà
rằng con biết ông bà thương con
Tôi sẽ nói ba mẹ
rằng con biết ba mẹ kỳ vọng vào con
Tôi sẽ nói bạn
rằng tôi quý bạn vô cùng

Tôi nói mà
Tôi biết chứ
nhiều năm sau
Tôi muốn nói
nhưng ngại
Tôi muốn sà vào lòng
nhưng ngượng
trẻ con thì làm cái gì cũng dễ
Tôi người lớn
nên tôi biết

cho tôi xin một vé đi tuổi thơ
dẫu chỗ ngồi có chật
Tôi sẽ đứng
dẫu đường có xa
Tôi sẽ đợi
dẫu năm tháng có đi qua thêm nhiều nữa
Tôi vẫn không ngại
Tôi sẽ chờ
chờ hoài
một vé
đi
tuổi
thơ

(*Trich Blog cua Umifuu*)
†*Mot nguoi ban xa nha*†
Dia chi goc: http://blog.360.yahoo.com/blog-DOdIZY0kdq8tzueEZxQKjXqaZ1G4288LiA--?cq=1

Chủ nhật, ngày 01 tháng ba năm 2009

Lớp học có ma


Ngoài trời, gió thổi làm rung những cành lá cây nghe xào xạc. Cánh cửa sổ bằng gỗ cũ kĩ cũng theo đó mà đóng mở rầm rầm.


Vào một buổi chiều tan trường, mọi người đã ra về gần hết, chỉ còn các bóng của cô lao công đang dọn vệ sinh các lớp và các chú bảo vệ đang đi dọc hành lang trông vào các lớp học.

Bỗng, có tiếng bước chân chạy hối hả, Như đang phóng nhanh như một chiếc tên lửa thần tốc. Cô nàng để quên trong lớp quyển sổ kỉ luật. Ngoài trời, gió thổi làm rung những cành lá cây nghe xào xạc. Cánh cửa sổ bằng gỗ cũ kĩ cũng theo đó mà đóng mở rầm rầm. Bước vào đến cửa lớp, Như thấy tấm màn che cửa sổ gần bàn giáo viên đang tung bay phấp phới, nhỏ vội lấy quyển sổ còn đặt ngay trên bàn. Bỗng, một bóng đen đang lấp ló ngoài hành lang trước lớp. Quá hốt hoảng, Như hét to:

- Trời ơi. Ma! - Rồi nhỏ chạy vụt ra khỏi lớp.

Ngày hôm sau, Như vào trường từ rất sớm. Vừa thấy chúng tôi, nhỏ đã vội chạy ra thật nhanh và kể lại hết trình tự diễn ra câu chuyện ngày hôm qua. Nhóm bạn đứa tin, đứa không tin, riêng tôi còn thấy câu chuyện hơi có vẻ mơ hồ nên đã trấn an Như:

- Như đừng lo lắng! Chắc Như nhìn thấy cô lao công đang quét dọn bên ngoài rồi tưởng nhầm.

Như lại khăng khăng:

- Mình không có nhầm đâu! Lúc chạy ra, mình gặp cô lao công. Cô bảo rằng từ nãy giờ cô chưa hề quét đến khu hành lang lớp mình.

- Vậy là Như gặp ma thiệt rồi đó! - Nhỏ Trang hốt hoảng.

- Ôi trời ơi! Trường mình có ma hả? Sợ quá! - Thằng Huy, vốn sẵn cái tính nhút nhát. Nó co người lại, nép vào một góc lưng tôi.

Thấy bạn bè có vẻ đang chiều lo lắng vẩn vơ. Tôi nói:

- Các bạn cứ bình tĩnh! Chuyện này vẫn chưa rõ thật hư thế nào mà!

- Vậy thì chiều nay, cả nhóm mình ở lại trường đi! Để xem rõ con ma đó là như thế nào! - Nhỏ Tuyết, vốn bạo dạn nhất nhóm, đề nghị.

Thế là chiều hôm đó, cả nhóm bạn của tôi liền bàn nhau khoảng vào lúc trường vắng tanh học sinh như hôm qua, xin cho trở vào trường với lí do để quên đồ. Tôi thì chẳng thể theo được các bạn vì bận đi học thêm. Đành chờ ngày mai xem sao. Ngày hôm sau, vừa vào trường, nhỏ Ngân đã hối hả chạy đến bên tôi:

- Quỳnh ơi! Hôm qua, tụi mình nhìn thấy ma thiệt đó!

- Ngân cứ bình tĩnh! Kể lại cho mình nghe chuyện hôm qua xem nào!

Nhỏ nuốt nước bọt, rồi kể:

- Hôm qua, tụi mình cũng chờ đến lúc trường vắng rồi quay lại lớp. Mới đầu, cả bọn chẳng thấy gì nên đã đinh ninh rằng nhỏ Như bị mắc chứng quáng gà. Nhưng nhỏ vẫn quả quyết làm cả bọn gây gổ với nhau. Vừa lúc đó, một cái bóng lù lù bước ra từ dưới bàn giáo viên. Chúng mình sợ quá, la inh ỏi, tháo chạy ra khỏi trường. Nhỏ Vân sợ qu á còn suýt ngất cả đi!

Nghe xong chuyện của Ngân, tôi càng cảm thấy hoang man hơn về con ma trong phòng học. Tại sao nó chỉ xuất hiện lúc tan trường? Tại sao nó lại biến đi khi nhóm bạn tôi vừa tới và hiện ra một cách đột ngột? Và tại sao cả hai câu chuyện chỉ kể rằng là nhìn thấy cái bóng?

Tan trường, canh đúng giờ mà nhóm bạn tôi đã gặp con ma bí hiểm đó, tôi quyết quay lại lớp để xem. Vừa vào đến, quả tôi chẳng thấy gì, quan sát lòng vòng cũng không có gì lạ. Bỗng một bàn tay khẽ chạm vào vai tôi làm tôi sởn cả tóc gáy. Tôi hoảng hồn quay lại.

- Bạn sao vậy, Quỳnh? - Nó hỏi tôi.

- Khang hả? Bạn làm gì ở đây vậy?

- Mình trực lớp!

Tôi hơi ngớ ra, nhìn Khang một hồi, rồi lại tự cười khúc khích. Thì ra con ma của lớp tôi chính là anh chàng phó vệ sinh của lớp. Hằng ngày, Khang vẫn thường ở lại trong lớp vào những lúc tan học để làm vệ sinh phụ các cô lao công.

- Trời ơi, Khang có biết là Khang hù các bạn sợ dữ lắm không?

- Hổng dám đâu! Tui mới là người bị các bạn ấy hù cho đứng tim. Tự dưng đang quét lớp, nghe tiếng lan bài hãi: “Ma! Ma!”, làm tôi giật cả mình.

- Nhưng cũng may là con ma lớp mình chỉ biết quét lớp chứ không biết hiện về nhát người ta!

- Quỳnh chọc tôi hoài nha! - Khang vỗ lấy vai tôi, cười vui vẻ.

Đến hôm sau, tôi kể chuyện này cho cô chủ nhiệm nghe. Vào giờ sinh hoạt, cô tuyên dương Khang trước lớp. Bạn bè cũng hiểu ra vấn đề, cười niềm nở, cảm ơn Khang nhiều nhiều.

Và chuyện lớp tôi có ma là vậy đó!

Mai Vân Quỳnh (TP. HCM)

Thứ năm, ngày 19 tháng hai năm 2009

Tình bạn (Trich Bao Muc Tim 19-2-2009)


Này - Khoa vừa nói vừa mở tung cánh cửa rồi hùng hục xông đến chỗ Tuyết đang ngồi - Bà từ chối đi cổ vũ đá banh cho đội bóng của tôi chỉ vì bận nghe nhạc hả?




- Ừ thì… - Tuyết vội vã tháo cái headphone ra khỏi lỗ tai rồi nhìn thằng bạn với một thoáng bối rối.

Song rất nhanh chóng, nó giữ lại được vẻ bình tĩnh và hỏi lại một câu chẳng ăn nhập tí nào - Sao ông vào phòng tôi mà không gõ cửa?

- Tôi thích thế đấy. Bà làm gì được tôi nào? - Mặt Khoa đỏ gay như vừa uống bia -Bạn bè như bà tốt thiệt đó!

- Này! Chỉ vì tôi không đi cổ vũ cho ông mà ông cáu với tôi à? Hay ông nổi điên vì đội bóng của mình bị thua? - Tuyết cũng thấy bực mình - Đúng là đồ trẻ con.

- Bà nói ai trẻ con? Mà tại sao bà biết đội bóng của tôi thua chứ?

- Nếu không thua thì ông đâu có thái độ như vậy. Vả lại nhỏ Mai gọi điện báo cho tôi biết rồi, cũng may là tôi không đi cổ vũ. Mất hơn 1 tiếng đồng hồ ngồi dưới trời nắng để xem 22 thằng tranh nhau một trái banh để rồi khi kết thúc trận đấu, đội mình cổ vũ lại bị thua 0 - 1 thì chỉ có nước tức chết.

- Tôi cũng đang tức chết vì bà đây - Giọng Khoa đầy hậm hực - Thôi! Khỏi nói nhiều nữa. Từ đây tôi và bà gặp nhau ít thôi. Thế nhé. Bye!

Và thế là Khoa đùng đùng đi ra, không quên đóng cửa một cái rầm cũng như không quên chào ba mẹ Tuyết trước khi về.

- Cái thằng điên - Tuyết ngả người lên cái nệm êm ái của mình, mắt hướng lên trần nhà - Người ta bảo con trai cùng tuổi chỉ đáng gọi bằng em của con gái quả đúng thật.

Có tiếng gõ cửa phòng Tuyết kèm theo giọng nói của mẹ:

- Tuyết à, hôm nay thằng Khoa nó bị sao vậy con?

- Đội bóng của nó bị thua nên nó hơi chạm dây đó mẹ. Mẹ đừng để ý tới nó. Đúng là bực cả mình.

- Tại sao con lại gọi bạn là nó chứ? Bạn bè buồn thì an ủi nhau…

- Vâng, con biết rồi - Tuyết cắt ngang lời mẹ - Con sẽ nói chuyện với nó, í quên với thằng Khoa sau.

Mẹ Tuyết khẽ lắc đầu rồi đi xuống những bậc thang:" Con gái con đứa, xưng hô kiểu gì mà cứ gọi bạn bè là nó với thằng."

Còn lúc này hai nhân vật chính của chúng ta đều nằm trên giường, đều ấm ức và tức. Hai đứa học chung với nhau từ nhỏ đến bây giờ, lại ở chung một con hẻm, sát nhà nhau nên thân với nhau cũng là chuyện thường. Vậy mà lên cấp 3 lại bị ghép đôi, bị trêu chọc là chúng thích nhau. Mặc dù cũng có vài lần Khoa và Tuyết tự hỏi:" Mình thích nó phải không nhỉ?" hay: "Hông biết nó có thích mình không ta?" nhưng đều không có câu trả lời và nỗi lần bị ghép đôi thì chúng phát khùng lên. Riêng Khoa, nó tức vì đội bóng thua một mà tức và lũ bạn thích trêu ghẹo đến mười. Khi đội bóng thua, mấy thằng trong đội trách rằng vì Tuyết không đi cổ vũ nên Khoa không hăng hái thi đấu. Khoa nổi giận tìm đến nhà Tuyết hỏi lí do thì gặp con nhỏ này đang vui vẻ nghe nhạc. Tuyết lại ăn nói ngang như cua và còn dám mắng Khoa là đồ trẻ con nữa.

- Trời ơi là trời! Có điên mình mới thích nó - Khoa nói.

Còn Tuyết, nó biết lũ bạn thích trêu ghẹo nên nếu nó đi cổ vũ thì thắng cũng bị trêu mà thua cũng bị chọc. Chọc vì đổ thừa rằng thằng Khoa không tập trung thi đấu vì lo ngó con Tuyết. Với lại vào sáng chủ nhật, con gái như Tuyết phải đi chợ và nấu ăn với mẹ. Sau khi cùng mẹ đi chợ và nấu ăn, mới vừa đeo cái headphone vào và nghe được mấy chữ trong bài "My heart will go on" thì Khoa đã thình lình ập đến như tảng băng va vào tàu Titanic. Thế là hai đứa cãi nhau, Khoa lại còn nói gặp nhau ít thôi nữa. Thử hỏi cùng ở trong con hẻm cụt có mười mấy nhà, nhà lại sát bên nhau, học cùng lớp học thêm và lớp học chính khóa thì gặp nhau ít nhất là mấy lần?

- Đúng là nói mà không suy nghĩ - Tuyết nhăn nhó.

Cuối cùng Khoa và Tuyết vẫn gặp nhau hàng ngày, hàng giờ, hàng phút. Chỉ có đều chúng làm mặt lạnh và không nói chuyện với nhau. Bọn thích trêu ghẹo càng thêm xôn xao.

- Kệ tụi nó. Nói đã thì tụi nó sẽ mỏi miệng thôi - Khoa thầm nghĩ.

Đây có lẽ là lần giận nhau lâu nhất của hai đứa. Suốt 3 ngày trời mà như mấy thế kỷ. Thực ra Khoa và Tuyết đã hết giận nhau lâu rồi vì thấy việc tụi nó cãi nhau thật ngốc xít nhưng lại không nghĩ ra cách làm huề. Nhờ bạn bè thì never. Để tụi nó có cơ hội chọc ghẹo à. Vì thế hai đứa chỉ lén nhìn nhau rồi im lặng. Sắp tới là 14/2, Khoa tình cờ nghe tụi bạn hỏi Tuyết: "Sắp tới14/2 rồi đó. Mua sôcôla tặng ông Khoa chưa?"

- Không bao giờ, đừng nhắc cái tên đó trước mặt mình - Tuyết làm ra vẻ vẫn còn giận.

- Con gái gì mà giận dai thế! - Khoa chép miệng - Hùng hổ như vậy thì ai mà dám làm huề.

12/ 2. Mấy thằng con trai nhìn Khoa cười tươi rói:

- Khoa có người yêu sướng nha. Sắp có sôcôla rồi đó.

- Sôcôla muốn ăn thì đi mua, đâu cần phải có người yêu. Vả lại tôi chưa bao giờ nói mình có người yêu nha.

- Đúng vậy - Thằng Tuấn nói - Hiện giờ nó đang cô đơn mà. Hai đứa mày mà còn giận nhau thì 14/ 2 này tự mua sôcôla mà ăn cho đỡ tủi thân nhé!

Nói xong thằng Tuấn bỏ đi sau tràng cười sảng khoái. Đúng là lũ bạn tốt kinh khủng.

- Phải làm lành thôi - Khoa nghĩ - Tình bạn mười mấy năm không thể tan vỡ vì chuyện cỏn con này được.

Nói là làm. Chiều hôm đó Khoa qua nhà Tuyết.

- Sao ông đến đây? Có chuyện gì không? - Tuyết làm mặt lạnh nhưng lòng vui lắm.

- Đến để làm huề chớ làm gì - Khoa hơi ngượng, giọng nó nhẹ nhàng hết mức có thể - Mình huề nha.

- Cũng được - Khoa không ngờ Tuyết lại đồng ý nhanh chóng đến như vậy - Nhưng với một điều kiện… - Biết ngay phải có điều kiện mà, con nhỏ này gian lắm.

- Điều kiện gì?

- 14/ 2…Khoa giật thót khi nghe Tuyết nhắc đến ngày đó với bộ mặt thản nhiên - … tại công viên Lê Văn Tám lúc 7 giờ tối chỗ cũ, không gặp nghỉ chơi lun.

- Tại sao lại là 14/ 2 tại công viên? Bà muốn tụi nó chọc ghẹo à? Hay là bà…

- Cấm ông nghĩ lung tung. Ông thử không đến đó coi. Lo chuẩn bị quà cho tui đi.

- Ôi trời - Khoa nhăn nhớ nghĩ - Con gái mà chủ động hẹn con trai tại công viên, lại còn ngay ngày 14/2 và còn đòi quà nữa. Mình làm huề với nó là đúng hay sai nhỉ? Tên Tuyết nghe dịu dàng thế mà nó không hiền tí nào.

- Ê! Nghĩ gì đó? Chiều nay ông có đi học thêm không?

- Có chứ! Vậy bây giờ tụi mình huề nhau rồi phải không?

- Chứ sao nữa, hỏi gì mà ngốc thế!

- Nó lại chọc tức mình nữa rồi. Ráng nhịn, ráng nhịn - Khoa khịt mũi - Vậy như cũ nha, 5 giờ 45 chiều tôi đón bà cùng đi học.

CÁNH CỤT

Thứ sáu, ngày 30 tháng một năm 2009

Tin nhan dau tien cua nam 2009

Sợ mất một ai đó nhưng bản thân ta lại không níu giữ, ta muốn người đó quay lại nhưng lòng kiêu hãnh đã đẩy người đó đi xa hơn.Trong tình bạn, nếu bạn thích một ai đó, hay cố gắng bên người đó. Và khi người đó thuộc về bạn, hãy trân trọng và gìn giữ. Bởi tình bạn không phải là một món đồ mà khi mất ta dễ dàng tìm lại được. Và nếu bạn may mắn có lại được thì trong tim người đó cũng đã hiện hữu một vết thương khó lành.Hãy gửi tin nhắn này đến những người mà bạn thật sự yêu thương.......