Tình bạn (Trich Bao Muc Tim 19-2-2009)
Này - Khoa vừa nói vừa mở tung cánh cửa rồi hùng hục xông đến chỗ Tuyết đang ngồi - Bà từ chối đi cổ vũ đá banh cho đội bóng của tôi chỉ vì bận nghe nhạc hả?
- Ừ thì… - Tuyết vội vã tháo cái headphone ra khỏi lỗ tai rồi nhìn thằng bạn với một thoáng bối rối.
Song rất nhanh chóng, nó giữ lại được vẻ bình tĩnh và hỏi lại một câu chẳng ăn nhập tí nào - Sao ông vào phòng tôi mà không gõ cửa?
- Tôi thích thế đấy. Bà làm gì được tôi nào? - Mặt Khoa đỏ gay như vừa uống bia -Bạn bè như bà tốt thiệt đó!
- Này! Chỉ vì tôi không đi cổ vũ cho ông mà ông cáu với tôi à? Hay ông nổi điên vì đội bóng của mình bị thua? - Tuyết cũng thấy bực mình - Đúng là đồ trẻ con.
- Bà nói ai trẻ con? Mà tại sao bà biết đội bóng của tôi thua chứ?
- Nếu không thua thì ông đâu có thái độ như vậy. Vả lại nhỏ Mai gọi điện báo cho tôi biết rồi, cũng may là tôi không đi cổ vũ. Mất hơn 1 tiếng đồng hồ ngồi dưới trời nắng để xem 22 thằng tranh nhau một trái banh để rồi khi kết thúc trận đấu, đội mình cổ vũ lại bị thua 0 - 1 thì chỉ có nước tức chết.
- Tôi cũng đang tức chết vì bà đây - Giọng Khoa đầy hậm hực - Thôi! Khỏi nói nhiều nữa. Từ đây tôi và bà gặp nhau ít thôi. Thế nhé. Bye!
Và thế là Khoa đùng đùng đi ra, không quên đóng cửa một cái rầm cũng như không quên chào ba mẹ Tuyết trước khi về.
- Cái thằng điên - Tuyết ngả người lên cái nệm êm ái của mình, mắt hướng lên trần nhà - Người ta bảo con trai cùng tuổi chỉ đáng gọi bằng em của con gái quả đúng thật.
Có tiếng gõ cửa phòng Tuyết kèm theo giọng nói của mẹ:
- Tuyết à, hôm nay thằng Khoa nó bị sao vậy con?
- Đội bóng của nó bị thua nên nó hơi chạm dây đó mẹ. Mẹ đừng để ý tới nó. Đúng là bực cả mình.
- Tại sao con lại gọi bạn là nó chứ? Bạn bè buồn thì an ủi nhau…
- Vâng, con biết rồi - Tuyết cắt ngang lời mẹ - Con sẽ nói chuyện với nó, í quên với thằng Khoa sau.
Mẹ Tuyết khẽ lắc đầu rồi đi xuống những bậc thang:" Con gái con đứa, xưng hô kiểu gì mà cứ gọi bạn bè là nó với thằng."
Còn lúc này hai nhân vật chính của chúng ta đều nằm trên giường, đều ấm ức và tức. Hai đứa học chung với nhau từ nhỏ đến bây giờ, lại ở chung một con hẻm, sát nhà nhau nên thân với nhau cũng là chuyện thường. Vậy mà lên cấp 3 lại bị ghép đôi, bị trêu chọc là chúng thích nhau. Mặc dù cũng có vài lần Khoa và Tuyết tự hỏi:" Mình thích nó phải không nhỉ?" hay: "Hông biết nó có thích mình không ta?" nhưng đều không có câu trả lời và nỗi lần bị ghép đôi thì chúng phát khùng lên. Riêng Khoa, nó tức vì đội bóng thua một mà tức và lũ bạn thích trêu ghẹo đến mười. Khi đội bóng thua, mấy thằng trong đội trách rằng vì Tuyết không đi cổ vũ nên Khoa không hăng hái thi đấu. Khoa nổi giận tìm đến nhà Tuyết hỏi lí do thì gặp con nhỏ này đang vui vẻ nghe nhạc. Tuyết lại ăn nói ngang như cua và còn dám mắng Khoa là đồ trẻ con nữa.
- Trời ơi là trời! Có điên mình mới thích nó - Khoa nói.
Còn Tuyết, nó biết lũ bạn thích trêu ghẹo nên nếu nó đi cổ vũ thì thắng cũng bị trêu mà thua cũng bị chọc. Chọc vì đổ thừa rằng thằng Khoa không tập trung thi đấu vì lo ngó con Tuyết. Với lại vào sáng chủ nhật, con gái như Tuyết phải đi chợ và nấu ăn với mẹ. Sau khi cùng mẹ đi chợ và nấu ăn, mới vừa đeo cái headphone vào và nghe được mấy chữ trong bài "My heart will go on" thì Khoa đã thình lình ập đến như tảng băng va vào tàu Titanic. Thế là hai đứa cãi nhau, Khoa lại còn nói gặp nhau ít thôi nữa. Thử hỏi cùng ở trong con hẻm cụt có mười mấy nhà, nhà lại sát bên nhau, học cùng lớp học thêm và lớp học chính khóa thì gặp nhau ít nhất là mấy lần?
- Đúng là nói mà không suy nghĩ - Tuyết nhăn nhó.
Cuối cùng Khoa và Tuyết vẫn gặp nhau hàng ngày, hàng giờ, hàng phút. Chỉ có đều chúng làm mặt lạnh và không nói chuyện với nhau. Bọn thích trêu ghẹo càng thêm xôn xao.
- Kệ tụi nó. Nói đã thì tụi nó sẽ mỏi miệng thôi - Khoa thầm nghĩ.
Đây có lẽ là lần giận nhau lâu nhất của hai đứa. Suốt 3 ngày trời mà như mấy thế kỷ. Thực ra Khoa và Tuyết đã hết giận nhau lâu rồi vì thấy việc tụi nó cãi nhau thật ngốc xít nhưng lại không nghĩ ra cách làm huề. Nhờ bạn bè thì never. Để tụi nó có cơ hội chọc ghẹo à. Vì thế hai đứa chỉ lén nhìn nhau rồi im lặng. Sắp tới là 14/2, Khoa tình cờ nghe tụi bạn hỏi Tuyết: "Sắp tới14/2 rồi đó. Mua sôcôla tặng ông Khoa chưa?"
- Không bao giờ, đừng nhắc cái tên đó trước mặt mình - Tuyết làm ra vẻ vẫn còn giận.
- Con gái gì mà giận dai thế! - Khoa chép miệng - Hùng hổ như vậy thì ai mà dám làm huề.
12/ 2. Mấy thằng con trai nhìn Khoa cười tươi rói:
- Khoa có người yêu sướng nha. Sắp có sôcôla rồi đó.
- Sôcôla muốn ăn thì đi mua, đâu cần phải có người yêu. Vả lại tôi chưa bao giờ nói mình có người yêu nha.
- Đúng vậy - Thằng Tuấn nói - Hiện giờ nó đang cô đơn mà. Hai đứa mày mà còn giận nhau thì 14/ 2 này tự mua sôcôla mà ăn cho đỡ tủi thân nhé!
Nói xong thằng Tuấn bỏ đi sau tràng cười sảng khoái. Đúng là lũ bạn tốt kinh khủng.
- Phải làm lành thôi - Khoa nghĩ - Tình bạn mười mấy năm không thể tan vỡ vì chuyện cỏn con này được.
Nói là làm. Chiều hôm đó Khoa qua nhà Tuyết.
- Sao ông đến đây? Có chuyện gì không? - Tuyết làm mặt lạnh nhưng lòng vui lắm.
- Đến để làm huề chớ làm gì - Khoa hơi ngượng, giọng nó nhẹ nhàng hết mức có thể - Mình huề nha.
- Cũng được - Khoa không ngờ Tuyết lại đồng ý nhanh chóng đến như vậy - Nhưng với một điều kiện… - Biết ngay phải có điều kiện mà, con nhỏ này gian lắm.
- Điều kiện gì?
- 14/ 2…Khoa giật thót khi nghe Tuyết nhắc đến ngày đó với bộ mặt thản nhiên - … tại công viên Lê Văn Tám lúc 7 giờ tối chỗ cũ, không gặp nghỉ chơi lun.
- Tại sao lại là 14/ 2 tại công viên? Bà muốn tụi nó chọc ghẹo à? Hay là bà…
- Cấm ông nghĩ lung tung. Ông thử không đến đó coi. Lo chuẩn bị quà cho tui đi.
- Ôi trời - Khoa nhăn nhớ nghĩ - Con gái mà chủ động hẹn con trai tại công viên, lại còn ngay ngày 14/2 và còn đòi quà nữa. Mình làm huề với nó là đúng hay sai nhỉ? Tên Tuyết nghe dịu dàng thế mà nó không hiền tí nào.
- Ê! Nghĩ gì đó? Chiều nay ông có đi học thêm không?
- Có chứ! Vậy bây giờ tụi mình huề nhau rồi phải không?
- Chứ sao nữa, hỏi gì mà ngốc thế!
- Nó lại chọc tức mình nữa rồi. Ráng nhịn, ráng nhịn - Khoa khịt mũi - Vậy như cũ nha, 5 giờ 45 chiều tôi đón bà cùng đi học.
CÁNH CỤT